Từ lúc một mũi tên bắn ra tại Tần An thành đến nay đã hơn nửa tháng, cuối cùng cũng đuổi kịp tiểu hoàng tử này.
Bọn hắn người ít, hành tung linh hoạt, đông trốn tây lẩn, chẳng khác nào những con chuột đồng trên thảo nguyên, quả thực khó bắt.
Nhưng dù có khó bắt đến đâu, nơi đây vẫn là địa bàn do họ Vệ chiếm giữ qua bao thế hệ.
Có lẽ do tích tụ oán khí suốt nửa tháng, hôm nay rốt cuộc cũng được dịp phát tiết, Vệ Thất gia đứng trước cửa hẻm núi, mắng lớn:
“Ngươi tưởng có thể thoát được bọn ta sao?”
“Vây bắt ngươi suốt chặng đường, chính là muốn dồn ngươi vào đây.”
“Qua khỏi hẻm núi là quân Trấn Biên của đại tướng quân.”
“Chạy đi, ngươi cứ chạy tiếp đi!”
Theo tiếng quát của hắn, ở cửa hẻm núi lởm chởm đá tảng hiện ra vài bóng người, hơn mười kỵ binh phóng ra.
Bọn họ che mặt bằng vải rách, quần áo tơi tả, trông chẳng khác nào những dã nhân.
Thế nhưng, khi thấy đám người ấy bất ngờ xuất hiện, Vệ Thất gia vẫn theo bản năng ghì cương lùi ngựa về sau…
protected text
Những trinh sát được phái đi.
Những tốp binh mã lẻ tẻ.
Lúc cắm trại khi đêm sâu.
Bị phục kích, bị tập kích, thương vong thê thảm.
Vệ Thất gia vốn cẩn trọng, luôn bám sát đại quân của Vệ Thôi, chưa từng trực tiếp đối mặt, nhưng sau đó tận mắt chứng kiến thảm trạng của đám tử sĩ, cũng đủ khiến hắn kinh hồn táng đởm.
Động tác thoái lui của hắn bị đối phương nhìn thấy, liền cất tiếng cười quái dị.
“Thất gia,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-ve-cua-nang/5238949/chuong-264.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.