Đêm đã khuya.
Trên vùng đồi núi trập trùng, một đoàn nhân mã lặng lẽ tiến bước.
Móng ngựa được bọc vải, không đốt đuốc, nhưng tốc độ lại không chậm chút nào, trong màn đêm tựa như mãng xà dài lướt đi, cực kỳ thần tốc.
“…Lũ theo dõi ban nãy thế nào rồi?”
Trong đội ngũ có một viên tướng nhỏ giọng hỏi.
“Chu gia yên tâm.” Kẻ tùy tùng bên cạnh đáp khẽ, giọng mang theo vẻ giễu cợt, “Ra khỏi Cam Cốc, đám do thám của triều đình đã bị chúng ta bỏ lại phía sau rồi.”
Viên tướng trầm mặc chốc lát, giọng càng thấp hơn: “Còn người bên chỗ Mạc tiểu hoàng tử thì sao?”
Từ sau khi bọn họ rời khỏi Cam Cốc, phía sau luôn có người theo dõi, không chỉ một toán.
Trong đó có cả người của Mạc thị hoàng tử.
Tùy tùng ghé sát lại, giọng càng thêm khẽ: “Hơi khó đối phó, nhưng mấy ngày trước cũng đã cắt đuôi được rồi.”
Viên tướng bật ra một tiếng cười đắc ý.
“Nơi này là địa bàn của chúng ta, dù nhắm mắt cũng có thể đi khắp, bọn ngoại nhân kia làm sao lần theo dấu nổi.”
Đám tùy tùng cười khẽ phụ họa.
“Nhưng mà, đại tướng quân với Mạc tiểu hoàng tử rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?” Có người cất tiếng hỏi, vẻ mặt khó hiểu, “Sao lại đánh nhau?”
Việc này đúng là nằm ngoài dự liệu của họ.
Mạc tiểu hoàng tử rõ ràng nói là sẽ đi công đánh Bạch Thạch bảo, vậy mà đột nhiên lại xuất hiện ở Tần An thành.
Thế mà đại tướng quân không những không giúp hắn đánh hạ Tần An thành, trái lại lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-ve-cua-nang/5220908/chuong-263.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.