Thế nhưng, khi Trần Mộ đưa ra hàng loạt bằng chứng—từ đoạn tin nhắn trong điện thoại của Trương Tuệ, túi tiền mà cảnh sát Ngô tìm thấy, đến cảnh quay trong rạp chiếu phim ghi lại quá trình cô ta và Vu Lão Tam bí mật bàn bạc—
Cuối cùng, Trương Tuệ cũng không còn đường chối cãi, thừa nhận mọi việc.
“Vậy nên, vào đêm đó, sau khi Trương Bình từ tiệm mạt chược trở về, Vu Lão Tam đã đưa ông ta đến hầm chứa rau và nói về chuyện kết hôn của hai người?”
“Ừm. Thực ra tôi luôn lấy chuyện này để nhử gã, thế nên gã mới cam tâm tình nguyện giúp tôi.” Trên mặt Trương Tuệ tràn đầy sự chế giễu. “Hơn nữa, gã cũng nghĩ rằng sau khi kết hôn với tôi có thể độc chiếm công thức kia.”
“Vậy thì…”
Trần Mộ còn chưa kịp hỏi tiếp, ngoài cửa đã vang lên tiếng gõ.
Anh liếc nhìn Trương Tuệ, căn dặn cô ta tiếp tục khai báo, rồi đứng dậy ra ngoài.
“Đội chống m* t**?”
“Có chuyện gì sao?”
“Chúng tôi muốn nhờ anh hỏi cô ta một chuyện—rốt cuộc cô ta lấy công thức phân tử đó từ đâu ra?”
“Công thức phân tử?” Trần Mộ lập tức nghĩ đến thứ mà anh đã phát hiện trên máy tính. “Thứ đó…”
“Nói thẳng ra thì, nó chưa từng xuất hiện trên thị trường, hoàn toàn là thứ mới. Chúng tôi nhận định, một mình cô ta không thể tạo ra nó được. Thế nên…”
Ai cũng biết rằng những chất cấm này không chỉ hủy hoại sức khỏe con người mà còn là một mối họa nghiêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-so-phap-y-ngu-hoa-hoa/5241187/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.