Khi Trương Tuệ mở mắt ra, điện thoại của Nhan Lăng Vân đã nhận được báo cáo kết quả điều tra.
Báo cáo tuy ngắn gọn nhưng kết luận thì không thể sai.
Ánh mắt của Trương Tuệ nhìn cô, u ám hơn bao giờ hết, rồi đột nhiên bật cười.
“Cảnh sát Nhan, chị nghĩ làm cái nghề này, ai cũng có thể dễ dàng nhúng tay vào sao?”
“Người bình thường đúng là không thể.” Nhan Lăng Vân gật đầu, giọng điệu bình tĩnh. “Vu Lão Tam có tiền án sử dụng chất cấm, ông chủ Triệu cũng vậy. Chỉ có cô là ngoại lệ…”
Cô ngừng một chút, rồi tiếp tục: “Chúng tôi đã kiểm tra lý lịch của cô. Thành tích hóa học thời trung học của cô rất tốt. Nếu không bỏ học giữa chừng, có lẽ giờ này cô đang học ngành hóa tại một trường đại học danh tiếng.”
Mạch máu xanh trên mu bàn tay Trương Tuệ hiện rõ.
“Vậy chị nghĩ tôi đã làm gì?”
“Tôi đoán là cô đã cho Vu Lão Tam thứ mà hắn thèm khát nhất để thuyết phục hắn ra tay. Dù sao thì Trương Xương cũng chẳng phải nhân vật đáng gờm gì, không đời nào có thể giữ vững 30% lợi nhuận.”
Nhan Lăng Vân thở dài.
“Sau đó… cô đã để cho tên ngốc đó uống rượu có pha thêm ‘gia vị’. Thực ra, cũng không có gì to tát lắm.”
Lâm Gia Lạc im lặng quan sát.
Nhan Lăng Vân chỉ nhẹ nhàng dẫn dắt, vậy mà Trương Tuệ đã để lộ bộ mặt thật.
Khi mọi bằng chứng được đặt trước mặt, cậu vẫn còn chút hy vọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-so-phap-y-ngu-hoa-hoa/5241186/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.