Dịch: Sếu
Convert: ๖ۣۜLand ๖ۣۜVô ๖ۣۜTà
“Cũng không có nói gì.”
Đường Thiên cảm thấy mình có chút vô tội: “Tôi chỉ là muốn lấy cô ấy làm vợ tôi thôi, sau đó cô ấy liền quay lưng bỏ đi, đoán chừng cô ấy chắc là đang thẹn thùng, chờ một thời gian sau sẽ tốt thôi."
Tô Tuệ Cầm cắn răng, tên xấu xa này, rõ ràng là Vũ Trúc không phải đang thẹn thùng xấu hổ mà chính là đang tức giận biết không? Nếu như Vũ Trúc không phải dễ tình thì đã sớm đánh cho anh một trận rồi.
Dù vậy cô cũng biết không thể nói cho tên xấu xa này hiểu được, nên cũng bỏ qua không nói đến nữa: "Tôi không quan tâm đến chuyện của anh là sao nữa, trước tiên anh đem đồ chuyển vào phòng đi, sau này thì ra bên ngoài mua thêm vài bộ đồ nữa, biết không?"
“Mua quần áo? Tại sao phải mua đồ mới, tôi bận như vậy là được rồi.” Đường Thiên có chút kỳ quái.
Mỗi ngày anh bận đạo bào lúc ẩn lúc hiện, thì gọi là tốt sao? Khẳng định người khác sẽ cho là anh bị bệnh thần kinh, Tô Tuệ Cầm nhìn bộ dạng đó của Đường Thiẻn hận không thể hét lớn một tiếng.
Nên cô chỉ có thể nhịn xuống mà ra lệnh: "Nếu anh không nghe theo tôi, mua thêm một ít quần áo khác nữa thì tôi cũng không thể cho anh ở đây, biết không?”
“Được, tôi biết rồi.” Đường Thiên cũng không có ý kiến gì, dù sao hắn mắc cái gì cũng đều được.
Lúc này, ngự tỷ duỗi người một cái,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-my-cuong-y/3221340/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.