"Giỏi cho thằng nhãi này, không nghĩ tới mày lại là người luyện võ, trách không được mày không biết sợ hãi là gì."
Gã đàn ông bận áo thung ba lổ lồm cồm từ dưới đất đứng dậy, oán độc nhìn lấy Đường Thiên: "Nhưng cho dù mày muốn làm anh hùng cứu mĩ nhân thì còn chưa đủ tư cách, đừng tưởng rằng hiểu một chút võ liền có thể phách lối, biết không?"
"Nói như thế, các người muốn sử dụng bạo lực rồi?" Đường Thiên khó chịu nói.
Gã đàn ông bận áo lót xoa tay thành quyền, dữ tợn nói: "Ông đây lười cùng mày nói nhảm nhiều như vậy, anh em đâu lên cho tao, tao muốn đánh nó bệnh liệt nữa người, nhớ tuyệt đối không được đánh chết!"
"Dạ, đại ca!"
Một đám côn đồ trên tay cầm thanh sắt, vẻ mặt hung thần ác sát, giống như bầy sói đói bao vây xung quanh, nếu như bị những thanh gậy tròn này đánh trúng, hơi dùng sức một chút, đầu có thể bị đánh vỡ.
Tô Tuệ Cầm và Trọng Hiểu Mạn hai người cũng giật mình, coi như Đường Thiên thân thủ lợi hại đi chăng nữa, nhưng là đối mặt những tên lưu manh có hung khí nhiều như vậy chỉ sợ cũng chịu không được a.
Nhưng một giây sau đó, hai cô trợn mắt há hốc mồm, bởi vì Đường Thiên vọt thẳng vào giữa đám người, tốc độ nhanh như chớp chiêu thức quỷ dị, khiến người ta cơ hồ không cách nào phản ứng kịp.
Phanh! Phanh! Phanh!
Trong ngõ cụt liên tục vang lên vài tiếng trầm đục, Đường Thiên xuất chiêu như điện, mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-my-cuong-y/3221333/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.