Ta bị nhấn chìm trong những giấc mơ không đầu không đuôi. Ta nhớ lại như in từng phút giâybên chàng, từng lời nói của chàng, từng biểu cảm trên khuôn mặt chàng.Ta nhớ lại quãng thời gian lịch kiếp, nhớ lại hồ sen nhỏ trong cung điện Bạch Sứ, nhớ lại khu vườn ở Tĩnh Sơn. Sau mỗi ký ức đẹp đẽ ấy, ta lạinhớ ra sự thật tàn nhẫn rằng chàng chẳng còn trên thế gian này nữa, lạicảm nhận trái tim mình tan nát từng hồi. Ta ép mình phải bình tâm, phảimạnh mẽ, nhưng nội tâm ta không ngừng gào thét dữ dội, không hề tuântheo sự điều khiển của ta.
Ta nhớ chàng.
Ta nhớ chàng da diết.
Ta không tin được là chàng đã chết. Chàng đường đường là Bạch Sứ thầnquân, uy nghi như vậy, mạnh mẽ như vậy. Chàng từng cứu mạng ta, che chởcho ta không biết bao nhiêu lần. Chàng từng bảo ta là cô bé ngốc, còncốc đầu ta, còn cười với ta. Tại sao ta chỉ chớp mắt một cái mà chàng đã vĩnh viễn không còn?
Một tiên nhân tốt như vậy, nói biến mất là biến mất được sao?
Ta tỉnh dậy từ cơn mê, bỗng thoáng ngửi thấy mùi muối biển trong phòng. Ta cất giọng khản đặc: “Là ai?”
Nhận ra người bước ra từ bóng tối là Thương Diệp, ta hỏi: “Sao huynh vào đây được?”
Hắn nói: “Muội nghĩ chút cấm chế này, cùng với một con hổ yêu là có thể ngăn ta ở bên ngoài sao?”
Ta mệt mỏi đáp: “Hiện tại muội rất mệt, không thể gặp ai. Muội xin lỗi.”
“Ta biết muội đau lòng. Ta cũng không muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-ly-truyen/2281117/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.