"Người đó có ái nhân, cho nên anh tới tìm tôi, anh đem tôi làm cái gì?!" Tiếng gầm giận dữ khiến cả hai người đều kinh sợ.
Thiệu Ngạn Mục chỉ cảm thấy khó xử, ngữ điệu như vậy rõ ràng khiến người ta cảm thấy bản thân đang giành giật cái gì, không tự nhiên mà cúi đầu, hai tay lại nắm chặt chiếu giường.
Triệu Lẫm Hoán tuy kinh hỉ vạn phần, nhưng nhìn đến Ngạn Mục hai mắt tức giận trợn trừng, thậm chí viền mắt đỏ đỏ thì đặc biệt yêu thương, thẹn trong lòng. Thân thể không khỏi ngồi xổm xuống, kéo hai tay Thiệu Ngạn Mục để hai bên sườn nhẹ nhàng vuốt ve, bàn tay trái còn hơi dị thường được người khẽ hôn.
Trong lòng bàn tay trái cảm thấy được đang khẽ run, Triệu Lẫm Hoán ngẩng đầu đối với đường nhìn trầm trọng của Thiệu Ngạn Mục, "Ngạn Nhi, quá khứ do anh quá mức ngu ngốc..." Có chút khó khăn chọn cách từ diễn đạt, "...Vây trong tình huynh đệ với Tề đệ, không chỉ có liên lụy đệ ấy, còn phụ em, khiến em chịu rất nhiều ủy khuất..." Nhớ tới thời gian đã qua hung ác với Ngạn Mục, không tin tưởng với Ngạn Mục, tâm từng đợt hổ thẹn.
"Anh, anh đã hối hận rất lâu... Có thể cho anh một cơ hội nữa đền bù không?" Câu hỏi rất thành khẩn.
"..." Thiệu Ngạn Mục vẫn chưa trả lời, chỉ kinh ngạc nhìn chăm chú Triệu Lẫm Hoán. Lẫm Hoán đang... bày tỏ? A, Thiệu Ngạn Mục căn bản không thể tin được, tựa hồ vẫn có thể nghe được tiếng rống giận bên tai: "Ngươi giết Tề đệ...
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-duyen/2796845/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.