Bóng đêm đã nặng, Thiệu Ngạn Mục một mình nằm trên giường trở mình đi trở lại làm sao vẫn không ngủ được. Tiểu tử thối Tiểu Mẫn, từ ngày biến hình được, cũng không biết uống nhầm phải thuốc gì, sao cứ phải ở bên A Linh, một tấc cũng không rời, ngược lại bỏ bản thân cô đơn lẻ bóng.
Nếu không muốn ngủ, Thiệu Ngạn Mục cũng sẽ chán nản mà bò lên giường, phủ thêm áo khoác, đi tới phía trước cửa sổ, đẩy mở cửa sổ, làn gió đêm tươi mát liền táp vào giương mặt.
Sáu ngày rồi... Ngày đó đuổi người đó, kêu người đó không được theo, người kia đúng là liên tục sáu ngày chưa lần nào lộ diện, không biết có phải có chuyện gì rồi hay không?
Ảo não không ngớt, sao lại đã lo lắng cho người ta rồi, đã nói là người xa lạ rồi! Lại nhịn không được cúi đầu cười nhạo, bản thân còn tiếp tục mơ hão!... Cái thói quen này thật không tốt, nhất định phải sửa!
Lắc lắc đầu, thấp giọng tự nói: "... Con bà nó! Nghĩ đến ai cũng không có thể nghĩ đến tên kia!" Chỉ là... Ai...
Thiệu Ngạn Mục mới vừa oán trách bản thân ở trong lòng, đã bị bóng người đột ngột xuất hiện trước mặt làm cho kinh sợ. Ngẩng đầu, lại bị người nọ gắt gao ôm giữ!
"Ngạn Nhi!" Nửa đêm từ trước cửa sổ xông vào chính là Triệu Lẫm Hoán đã biến mất sáu ngày. Lẫm Hoán hiển nhiên là nghe được lời oán thán của Thiệu Ngạn Mục, trong lòng mừng như điên, chỉ biết, chỉ biết, Ngạn Nhi sẽ không vô tình như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ho-duyen/2796844/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.