Quản gia đứng bên ngoài gõ cửa, giọng điệu lạnh lùng, đứng đắn hỏi:
“Thưa ngài, ngài cần yêu cầu gì sao?”
Quý Lăng Vi mặc quần áo vào bước đến mở cửa. Thời gian rung chuông chưa trôi qua được bao lâu vậy mà, chẳng lẽ quản gia đứng đợi sẵn ngoài cửa?
Nếu bây giờ cậu nói không có yêu cầu gì để quản gia trở về, hắc ti có trộm trườn vào không nhỉ?
“Mời vào.” Quý Lăng Vi nhỏ giọng, không muốn khiến cho người chơi khác chú ý. Ban ngày ban mặt gọi riêng quản gia vào phòng, lỡ bị bắt gặp người ta đánh giá thì sao.
Sau khi quản gia tiến vào, thuận thế đóng cửa.
“Khóa lại.” Quý Lăng Vi nhớ tới vụ vải trắng quấn bụng bị Ngô Hữu Tài thiêu hủy cung với chăn, lần này cậu vô cùng cảnh giác.
Quản gia hơi giật mình, theo lời khóa cửa.
“Lại đây.” Quý Lăng Vi tùy ý mở hai nấc cúc áo, yêu cầu hắn kiểm tra cơ thể mình, tìm kiếm bộ phận bị khuyết.
“Thưa ngài, tôi có thể giúp gì cho ngài?” Quản gia nhìn chăm chú vào cậu, cặp mắt đen nhánh sâu không thấy đáy, vừa tối tăm lại dịu dàng.
“Kiểm tra.” Quý Lăng Vi kéo tay quản gia đặt trên đầu vai mình.
Bàn tay của hắn vẫn như lúc trước, lạnh như một tảng băng, mười ngón thon dài, khớp xương rõ ràng. Khác với thiếu niên gầy yếu, mình da bọc xương, quản gia đã trưởng thành.
“Nhìn thử xem có khuyết cái gì không, tôi không thể tự mình phát hiện nên trông cậy vào anh nhé.” Quý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hinh-nhu-toi-dang-bi-theo-doi/3326213/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.