“ Ice Richard, ác nhân không thể dung thứ, hy vọng các vị thẩm phán có thể đưa ra phán quyết khiến ta hài lòng.” Chủ nhân lâu đài nói chuyện rất nhỏ nhẹ, nhưng lại mang đến sự lạnh lẽo không khác gì rắn độc.
“Về chứng cứ phạm tội, các vị nên tự đi xác minh.” Gã nói xong lập tức biến mất cùng Ice Richard.
Bảy tờ giấy viết đáp án đều bị mang đi, người chơi hai mặt nhìn nhau, cuối cùng người chơi gầy trơ xương dẫn đầu hỏi: “Mày viết cách gì vậy, đặc biệt thế nào?”
“Chẳng viết gì cả.” Quý Lăng Vi đúng sự thật bẩm báo.
“Loại chuyện này cũng không có gì đáng giấu giếm, dù sao thì chủ lâu đài thu mất tờ giấy rồi, tiết lộ một chút thôi……” Ông ta bất mãn.
“Tin hay không thì tuỳ chú.” Quý Lăng Vi.
“Nhiệm vụ của mọi người ở phó bản này có vẻ giống nhau cả, chắc không xung đột gì đâu, chúng ta cùng hợp tác nhé.” Người nam mặc Âu phục hồng nhạt kiến nghị, "Tôi là Lãng Tử Tình Trường, gọi Lãng Tử là được.”
“Quý Bạch.” Quý Lăng Vi liếc anh một cái, lúc Lãng Tử không phải gà, cậu nhận không ra.
“Ay da là cậu hả! Hoá ra trông cậu nhỏ như vậy ……” Lãng Tử kinh ngạc, anh vốn dĩ cho rằng Quý Bạch là chàng trai hơn hai mươi tuổi, tính cách trầm tĩnh, không ngờ cậu vẫn còn thiếu niên.
“……” Quý Lăng Vi muốn nói lại thôi, kỳ thật cậu cũng không biết mình bao lớn, khi cậu xuất hiện ở thế giới này, trông giống học sinh tiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hinh-nhu-toi-dang-bi-theo-doi/3326212/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.