Edit: NAI HỒNG TÀ RĂM
(Đã beta)
———
“Làm sao vậy?” Đỗ Cảnh Hòa quan tâm hỏi.
“Hình như cơ thể của tôi không ổn lắm, rõ ràng ăn rất nhiều nhưng vẫn cảm thấy đói.” Quý Lăng Vi buồn rầu.
“Chắc gần đây tiết trời chuyển lạnh, dạ dày bị rối loạn thôi, em đừng lo.” Đỗ Cảnh Hòa an ủi nói.
“Ừm.....Ngày mai tôi đi hỏi Dược đồng một chút.” Quý Lăng Vi nhẹ nhàng thở ra.
“Cơ thể em đang phát triển, ăn nhiều chút có gì lạ đâu?” Đỗ Cảnh Hòa cười.
“Ừm. À phải rồi, lúc sáng tôi nói với Đỗ lão gia rằng chúng ta là bạn thân, ông ấy mới đồng ý cho tôi ở trong phủ, e rằng ở đây lâu ngày sẽ lộ sơ hở, ngài kể thêm cho tôi một số chuyện trước kia được không?” Quý Lăng Vi.
“Được.” Đỗ Cảnh Hòa đồng ý, thở dài nói, “Thật ra em không cần phải giữ ý giữ tứ đến vậy, chúng ta đã bái đường rồi, em có ở Đông viện cả đời cũng chẳng ai dám đuổi. Nhưng với tình hình trong phủ bây giờ, đành phải để em chịu ủy khuất thêm mấy ngày.”
“Bái đường vốn là do trời xui đất khiến, ngài không cần để ở trong lòng.” Quý Lăng Vi nhắc lại lần nữa, mặc dù cậu cảm thấy câu này rất vô dụng.
Muốn thành công lấy lý phục lòng người, cơ thể vạm vỡ ắt không thể thiếu, cậu cần phải tăng cường rèn luyện mới được.
Đỗ Cảnh Hòa cười một tiếng.
Hắn duỗi tay, muốm chạm vào giữa mày Quý Lăng Vi, muốn che đôi mắt ấy lại.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hinh-nhu-toi-dang-bi-theo-doi/2551437/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.