Quý Lăng Vi nắm chặt túi thơm, mỉm cười nhìn Kinh Mặc, trong mắt chất chứa niềm vui sướng và cảm kích.
Ngô Hữu Tài chọt chọt Vương Đức Phát, nháy mắt ám chỉ ‘thiếu gia được hưởng quyền lợi đặc biệt kìa’!
“Câm miệng.” Vương Đức Phát.
Anh ta liếc mắt trừng Ngô Hữu Tài, thành công ngăn chặn ý định hỏi xin túi thơm của cậu ta.
Bên này, Lão hòa thượng đứng dậy kết ấn, tăng bào không gió tự chuyển động, máu loãng vẫn tiếp tục cuồn cuộn tràn khỏi giếng, xung quanh giờ đây đâu đâu cũng bị phủ bởi một tầng máu thịt mơ hồ.
Lão nhòm vào giếng, một khuôn mặt người nổi lềnh bềnh trên mặt nước.
Thoạt như mớ thịt vụ dính dính kết thành hình dạng, lại tựa như bọt khí sùi lên tụ giữa giếng máu.
Ngũ quan khuôn mặt kia có chút quen thuộc, có vẻ bị người khác lột xuống.
Lão hòa thượng muốn nhìn rõ là ai, mặt người đột nhiên nhoẻn miệng cười, hai mắt lão đau nhức, đồng tử kích động co thành đường thẳng, hai hàng huyết lệ lăn xuống từ hóc mắt.
“Sư phụ, mắt của người___” đám đệ tử kinh hãi.
Lão hòa thượng mím môi, chịu đựng cảm giác nóng rát, tháo chuỗi tràng hạt lão đã đeo nhiều năm đặt trên thành giếng.
Máu loãng cuồn cuộn vài lần, mỗi lần sắp tràn ra ngoài thành giếng, các tràng hạt sẽ thay nhau phát ra một trận kim quang nhàn nhạt nhu hoà, máu loãng lập tức trở nên ngoan ngoãn.
“Đều trở về hết đi, không cần tới viện này nữa.” Lão hòa thượng thở dài,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hinh-nhu-toi-dang-bi-theo-doi/2551435/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.