“Xin lỗi, là tôi hiểu lầm cậu.” Quý Lăng Vi.
Vương Đức Phát thấy Quý Lăng Vi duỗi tay muốn đỡ, anh vội vàng tự bò dậy. Trực giác của anh vô cùng chính xác, mỗi lần sắp gặp phải nguy hiểm nó sẽ báo động ngay.
“Không sao hết không sao hết, không đánh không quen nhau mà.” Vương Đức Phát không ngờ Quý Lăng Vi cũng học trường này, đây là duyên phận vãi ò gì thế?
“Cậu đi được không?” Quý Lăng Vi hỏi.
“Da tôi dày lắm, không sao đâu.” Vương Đức Phát.
Vốn dĩ anh té không bị trầy trật gì bởi vì anh đã đập hết điểm thuộc tính vào nâng cao chỉ số thể chất, cho nên không đến mức bị một cú quật qua vai quăng liệt nửa thân, chậm chạp không đứng dậy là do không kịp phản ứng.
Hơn nữa, ai mà lường trước được đến trường điền nguyện vọng thôi cũng bị người khác quật ngã chứ, Quý Lăng Vi thân thủ lưu loát như thế chắc hẳn cậu đã mua kỹ năng chiến đấu chăng?
“Đi lẹ đi lẹ.” Đám học sinh vây quanh bắt đầu tản ra, bọn họ hướng đến toà dạy học, vừa đi vừa kể về kì nghỉ hè.
Riêng phạm vi xung quanh Quý Lăng Vi không có ai dám lượn lờ, mọi người đều biết, cậu không thích người khác đứng quá gần.
Vương Đức Phát lướt qua đám bạn cùng lớp, đuổi theo: “Ông định vào đại học nào thế? Tôi định đăng kí đại học ở thành phố này luôn.”
“Tôi cũng vậy.” Quý Lăng Vi rũ mắt, bóng của cậu và Vương Đức Phát bị ngăn cách bởi một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hinh-nhu-toi-dang-bi-theo-doi/2551402/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.