Khi bước vào tiệm, một nhân viên phục vụ có vẻ quen thuộc với Đới Lam tiến lên chào hỏi, cậu ta dẫn hai người tới bàn mà Đới Lam thường ngồi, là một góc khá yên tĩnh.
Nơi đó không quá rộng, một chiếc bàn ăn dành cho hai người hình chữ nhật, Đới Lam và Tống Ý ngồi đối diện nhau, không quá gần gũi cũng không quá xa cách, rất phù hợp cho buổi hẹn đầu tiên.
Nhân viên phục vụ đưa cho mỗi người một quyển menu, Tống Ý nhìn sơ qua rồi đặt xuống nói: “Em đói hoa mắt rồi, muốn ăn tất cả mọi thứ nhưng lại chẳng muốn ăn gì, bình thường anh hay ăn món gì thì anh gọi đi.”
Đới Lam không từ chối, hắn chỉ vào một số món nổi tiếng của quán, sau đó lựa theo sở thích của Tống Ý mà order đủ chay đủ mặn, sợ Tống Ý ngán nên gọi thêm một phần trứng hấp gan ngỗng.
Gọi món có thể coi là một kĩ thuật xã giao cơ bản, Đới Lam khá thành thục trên phương diện này.
Nhân viên đã nhận được order, cậu ta mỉm cười nhìn Đới Lam, hỏi: “Hôm nay anh muốn dùng rượu không ạ?”
Đới Lam hơi do dự nhìn về phía Tống Ý, thấy anh đã dời mắt đi nơi khác, làm bộ không can thiệp. Hắn vẫn có chút chột dạ, sau khi trả lại hai quyển menu cho nhân viên phục vụ bèn nói: “Vậy lấy 300ml đi.”
“Vẫn là loại 23 phải không ạ?” Cậu phục vụ hỏi lại.
“Ừm, loại 23 nhé.” Đới Lam gật gật đầu.
Khi Đới Lam trao đổi với nhân viên phục vụ, ánh mắt Tống Ý liên tục đảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hieu-ung-gia-duoc-ham-ngu-dinh-ly/5243461/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.