Khi Đới Lam lật bàn tay nắm lấy tay Tống Ý, hắn cảm giác cả cánh tay bên phải của mình đều tê rần, một dòng điện chạy thẳng lên não, hắn quay sang nhìn Tống Ý một lần nữa, lúc này cả ánh mắt cũng trở nên trì độn.
“Lại làm sao thế thầy Đới?”
Tống Ý nhìn Đới Lam rồi nở một nụ cười nhẹ nhàng.
“Không sao cả.” Đới Lam vẫn nắm tay Tống Ý, ngón cái vô thức v**t v* các khớp ngón tay của anh: “Đột nhiên tôi nhớ đến một bài thơ, nhưng chưa nhớ ra toàn bộ, em muốn nghe thử không?”
Nghe vậy Tống Ý hơi nhướng mày: “Có, anh đọc đi.”
“ Hai đứa ta không biết cách giã từ Thanh âm của Đới Lam như những tầng mây, chúng trôi theo gió, từ giữa trời cao đáp xuống mặt đất, mang theo những ngọn gió kiên cường và tĩnh lặng, hoá thành những lớp sương mù lượn lờ giữa hai người bọn họ. Những hình ảnh trong từng câu thơ dần hiện lên rõ nét— trên bệ đỡ cao cao, ánh nến le lói, đĩa nhạc vinyl phủ bụi, giọng ca lưu luyến và mềm mại cất lên từ máy hát đĩa. Tống Ý không thể kiềm chế mà dán chặt mắt lên cần cổ Đới Lam, anh cảm giác hắn đang thuật lại một câu chuyện xa xưa và dài miên man. Nhưng Đới Lam mới đọc được một nửa bài thơ đã dừng lại, hắn lắc đầu nở nụ cười bất đắc dĩ: “Xem ra trí nhớ đi xuống thật rồi… Đoạn sau đại
Cứ thơ thẩn, cứ kề vai sát cánh
Để đến khi trời bắt đầu chạng vạng
Em lặng im còn tôi thì trầm tư…”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hieu-ung-gia-duoc-ham-ngu-dinh-ly/5243460/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.