“Rầm—“
Khoảnh khắc Đới Lam đột nhiên khuỵu xuống, Chử Tri Bạch theo bản năng nhào lên một bước nhưng rốt cuộc vẫn không kịp đỡ hắn.
Y quỳ xuống bên cạnh Đới Lam, một tay sờ mũi kiểm tra hơi thở, quay đầu hô lên về phía Trần Huyền Mặc: “Mau gọi 120! Gọi cấp cứu đi! Em mở cửa ra cho thoáng khí, sao còn đứng ngây ra đấy, nhanh lên đi!”
Vẫn còn hô hấp.
Vẫn còn nhịp tim.
Chử Tri Bạch đỡ Đới Lam nằm thẳng trở lại sau đó thở phào một hơi.
Y lấy lại bình tĩnh nói: “Không sao đâu, không cần gọi xe cấp cứu, có lẽ một lát nữa anh ấy sẽ tỉnh lại thôi.”
Nói xong y chạy vào bếp lấy đường trắng pha cùng nước ấm, mang ra đặt cạnh Đới Lam.
“Tụt huyết áp à? Không giống lắm đâu.” Trần Huyền Mặc mở xong cửa sổ liền quay về đứng cạnh quan sát hai người bọn họ, khi Chử Tri Bạch chuẩn bị đút nước đường cho Đới Lam, cậu lên tiếng nhắc nhở một câu.
“Thế là bị làm sao?” Chử Tri Bạch dừng động tác trên tay.
Trần Huyền Mặc cau mày một chút, khoanh tay đỡ cằm, suy nghĩ rồi nói: “Vừa rồi anh kiểm tra hô hấp và nhịp tim vẫn bình thường chứ?”
“Ừm.” Chử Tri Bạch gật đầu.
Trần Huyền Mặc lúc này mới đưa ra phỏng đoán: “Vậy hẳn là tái phát cơn trầm cảm, tinh thần bị k*ch th*ch quá mạnh nên ngất đi. Anh cho anh ấy uống nước đường không có tác dụng đâu, bây giờ anh ấy đang hôn mê, không thể ăn uống theo cách bình thường, cho dù có uống vào cũng không tỉnh, cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hieu-ung-gia-duoc-ham-ngu-dinh-ly/5243450/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.