“Tôi thích em, từ lần đầu tiên gặp nhau, tôi đã thích em rồi.”
Đây là gì chứ?
Một lần nữa Đới Lam khiến Chử Tri Bạch được mở mang kiến thức về người anh em của mình.
Thật kinh khủng, hoá ra một gã đàn ông hơn ba mươi tuổi còn ngây thơ trong trắng, khi tỏ tình sẽ có bộ dạng này.
Ngốc chết mất.
“Ôi chịu hết nổi—“ Chử Tri Bạch túm ống tay áo của Trần Huyền Mặc, kéo cậu bước ra cửa: “Mặc Nhi, đi thôi, đi cùng anh ra mua túi dưa chua, cháo hơi nhạt.”
Hai người bọn họ vội vàng chuồn đi, trong phòng chỉ còn lại Đới Lam và Tống Ý.
Nhưng Đới Lam căn bản không để ý có những người khác hay không, khi tiếng đóng mở cửa vang lên, bộ não hắn bắt đầu tuôn trào tất cả những tâm tư cất giấu mấy tháng nay: “Tôi không ngờ mình sẽ nói ra những điều này trong hoàn cảnh như thế này, nhưng nếu còn chậm trễ, em sẽ bước ra khỏi cửa, và tôi sẽ hối hận đến chết. Đợi tôi nói hết em hẵng đi, em nghĩ thế nào cũng được, nhưng tôi không thể để em đến đây với một trái tim ấm áp, rồi lại ra về với một trái tim nguội lạnh.”
“Tôi không tin mấy lời dối trá như là nhất kiến chung tình, em rất đẹp, ai nhìn cũng thích, tôi cũng vậy. Tôi chưa từng yêu đương, chưa từng phóng túng trong thời thanh niên nổi loạn, không phải tôi cố giữ mình trong sạch, mà chỉ đơn giản là tôi cảm thấy không có hứng thú với chuyện tình cảm. Nhưng em là ngoại lệ, cho nên tôi mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hieu-ung-gia-duoc-ham-ngu-dinh-ly/5243449/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.