Mềm mại, giống như bị điện giật làm trái tim nhẹ nhàng rung động.
Giống như mong ước của nhiều năm qua, bản thân anh xúc động không phải vì nụ hôn này mà là gì người anh đang hôn, người có sức lôi cuốn kỳ lạ làm anh sa vào.
Trương Linh Dật vô thức ôm chặt Vương Nghiễm Ninh, cảm giác ấm áp chân thật trong lồng ngực khiến anh dường như không thể khống chế bản thân được nữa, nỗi trống rỗng suốt bốn năm ròng đều được được lấp đầy bởi giây phút này.
Ngực kề ngực, cơ bụng kề cơ bụng… Khụ, bụng kề bụng.
Chỉ hận không thể hoàn toàn lấp đầy khoảng cách giữa hai người.
Răng môi giao nhau, thậm chí có thể nghe tiếng hai hàm răng chạm vào nhau.
Mà Vương Nghiễm Ninh ngay từ lúc đầu đã kinh ngạc đến mức quên cả phản ứng.
Nụ hôn càng sâu, nhưng lại trúc trắc không dám thăm dò sâu hơn, chỉ có thể dùng sức giày vò cánh môi màu đỏ kia.
Dai dẳng.
Cho đến khi không thể thở được nữa.
Đến khi tách ra, cả hai đều đỏ mặt mà thở hổn hển.
Lúc này muốn trốn tránh cũng không được nữa.
Mà Trương Linh Dật vốn cũng chẳng muốn che giấu nữa, khi mà Vương Nghiễm Ninh nói người cậu thích trong phòng HR không phải Hạ Ánh Sơ, lòng anh đã gõ trống kêu gào, mà ban nãy Vương Nghiễm Ninh cũng không đẩy anh ra.
“Thụ thụ, người trong phòng HR mà cậu thích, có phải là…” Trong đáy mắt đong đầy chờ mong, tưởng như có thể hòa tan được Vương Nghiễm Ninh: “Anh?”
Vương Nghiễm Ninh nhìn anh, nét hồng trên mặt dần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hiep-dinh-30-ngay-lam-gay/1331755/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.