Vương Nghiễm Ninh vừa rời khỏi bữa tiệc, Trương Linh Dật đã biến mất.
Cậu chạy thẳng ra cửa trước của khách sạn nơi mở tiệc, ngoài cửa là một con đường đông người đến người đi nhưng không thấy bóng dáng Trương Linh Dật đâu.
Vương Nghiễm Ninh đứng bên đường lớn nhìn xung quanh, vẫn không nhìn thấy Trương Linh Dật, đành phải lấy điện thoại ra gọi cho anh.
Điện thoại vang lên một lúc mới có người bắt máy.
“Gì?” Giọng nói của Trương Linh Dật hơi ảo não.
“Sao lại bỏ đi giữa chừng thế? Bữa tiệc còn chưa kết thúc!”
“Vậy thì sao?” Giọng Trương Linh Dật tràn ngập bi quan, “Tôi không được cô em xinh đẹp nào nhung nhớ hết.”
Vì thế Trương Linh Dật bỏ đi là vì ghen tị cậu có người thích? Vương Nghiễm Ninh khó chịu vô cùng, cái cô Hạ Vũ Hà kia có gì đâu mà ghen tị?
“Dù sao cậu cũng được ôm người đẹp rồi, còn quan tâm tôi làm gì?” Trong giọng điệu của Trương Linh Dật có chút nhói đau.
Đang ngụy biện kiểu gì đây?
Trong lòng Vương Nghiễm Ninh âm thầm bốc hỏa, năm đó Trương Linh Dật tay ôm gái mà mình còn chường mặt ra chúc phúc, thái độ bây giờ là cái kiểu gì thế!
Được rồi, quên suy nghĩ của Trương Linh Dật đi.
“Bây giờ cậu đang ở đâu?” Vương Nghiễm Ninh hỏi.
“Đang ở phố cho người đi bộ.” Trương Linh Dật lầm bầm: “Cậu hỏi chuyện đó làm gì? Cậu sẵn sàng rời bỏ cô em trong lòng sao?”
Giọng điệu này sao giống đang ghen quá vậy?
Rốt cuộc là Trương Linh Dật đang ghen vì cậu có gái hay gái có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hiep-dinh-30-ngay-lam-gay/1331754/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.