Sáng hôm sau, cậu bật người dậy, phát hiện bản thân đang nằm trên giường trong phòng trọ. Kiểm tra tay chân còn nguyên vẹn, không mất một miếng, cậu thở phào nhẹ nhõm. Nhưng vẫn băn khoăn, con quỷ đó sao lại tốt tính đến thế? Đuổi theo cậu, làm đủ trò như vậy chẳng lẽ chỉ để đùa với cậu thôi? Còn câu hỏi của hắn, nó có ý nghĩa gì? Trầm mình trong suy nghĩ, cậu vô thức sờ sờ lên dấu hôn đỏ sẫm trên cổ. Cậu lờ mờ nhận ra, có cái gì đó đã thay đổi vào cái đêm mưa ấy trong lúc cậu không phát giác.
Từ một người luôn dễ dàng hoà đồng, cậu cảm thấy mình đang dần cô độc. Mọi người có vẻ không còn cảm giác dễ gần khi ở quanh cậu nữa, loại cảm giác này khiến cậu mệt mỏi. Phòng trọ càng lúc càng âm u, ẩm mốc cùng thứ mùi tanh tưởi lạ lùng chiếm lĩnh mọi ngóc ngách. Lại thêm giấc ngủ sâu gần như chìm vào cõi chết mỗi đêm khiến cậu sợ hãi. Cuối cùng, cậu đành quyết định chuyển đi, mặc kệ tiền nhà đã trả trước nửa năm cho người ta. Bận rộn sắp xếp vật dụng vào cái vali bằng da cũ kỹ luôn được xếp gọn dưới gầm giường, cậu đã quên mất mình chưa hề ăn tối. Dạ dày kêu réo, cậu đành phải đứng lên ra ngoài mua thức ăn.
Lần này, cậu tránh con hẻm u ám đó mà đi đường vòng ra khỏi cư xá. Đêm nay không mưa, nhưng hơi nước dưới tiết trời oi bức cứ bốc lên khiến người ta bứt rứt khó chịu. Bà chủ tiệm mì vừa trụng vài vắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hem-khong-nguoi/118480/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.