Mưa, tối tăm, lạnh lẽo, hắn cảm thấy rất cô đơn. Chỗ này hầu như không có bóng dáng của sự sống, không có ai trả lời câu hỏi của hắn. Mình đang ở đâu? Hắn cứ thầm thì như thế, hắn đang ở đâu? Qua một khoảng thời gian tưởng chừng như vô tận, hắn cũng thấy một người đang đi về phía mình. Chắc chắn người kia sẽ cho hắn biết, hắn đang ở đâu. Nghĩ như thế, hắn lại gần cậu ta, tìm mọi cách thu hút sự chú ý của cậu ta, nhưng vô vọng. Tại sao? Không được, không còn thì giờ để suy nghĩ nữa, cậu ta sắp bỏ đi rồi, hắn muốn cậu ta thấy hắn, muốn được nhìn thấy… Cơ thể cậu ta thật ấm áp, khi cậu ta va phải hắn, hơi ấm đó chuyển qua cho hắn một ít. “Tôi đang ở đâu?” từng chữ nghẹn lại nơi yết hầu, đau đớn khiến hắn nhăn mặt. Vậy mà cậu ta lại không trả lời hắn. Có lẽ, cậu ta chưa nghe rõ hắn nói gì. Hơi ấm của cậu ta dần xa nơi hắn đứng, không được, hắn phải biết, hắn đang ở đâu…
Thế là hắn lặng lẽ đi theo cậu. Hắn thấy cậu mở cửa phòng. Thấy cậu ngả người trên sô pha. Hắn muốn cậu nhìn hắn. Muốn cậu nói cho hắn biết hắn đang ở đâu. Rồi cậu nhìn thấy hắn thật, nhưng vì sao cậu lại sợ hãi như vậy? Tiếng hét của cậu vang vọng áp cả tiếng mưa bên ngoài. Không được! Không thể để cậu sợ hắn. Cậu không thể sợ hắn. Cậu còn phải nói hắn đang ở đâu!
Cậu ta đột nhiên đứng dậy và bỏ chạy, hắn đưa tay ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hem-khong-nguoi/118479/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.