Nhóm dịch: Thất Liên Hoa.
Cảnh Phạm lung tung hàm hồ trả lời: “Ừm.”
Hoắc Cảnh Thành ghen, Cảnh Phạm lại nâng mắt nhìn anh: “Anh lại lảng sang chuyện khác rồi.”
“Anh chẳng nói gì lảng sang chuyện khác cả. Bởi vì đó đều là Mộ Vãn nói bậy, anh chưa từng chạm qua cô ta. Đừng nói là ngủ, ngay cả hôn cũng chưa hôn cô ta bao giờ. Nhưng mà em...” Hoắc Cảnh Thành nắm cằm cô: “Anh cảm thấy bây giờ anh nên tính sổ rõ ràng chuyện em và anh trai em nhỉ.”
Cảnh Phạm kéo tay anh xuống: “Ngày đó hai người không nói như vậy.”
“Cô ta tính kế anh, cầm chiếc kẹp tóc, khiến anh nghĩ nhầm cô ấy là một cố nhân năm năm trước.”
“Kẹp tóc?” Cảnh Phạm nỉ non, trong lòng chấn động: “Kẹp tóc như thế nào?”
“Cái này có quan trọng không?”
Trong lòng Cảnh Phạm hơi loạn.
Chiếc kẹp tóc kia chẳng lẽ là chiếc mình làm mất?
Lúc trước cô tìm trong túi lâu vậy cũng không tìm thấy, chẳng lẽ là do Mộ Vãn thuận tay cầm đi? Trước lúc đó, Mộ Vãn quả thật có đụng vào túi xách của cô.
“Em nghĩ gì vậy?” Giọng nói hoài nghi của Hoắc Cảnh Thành kéo suy nghĩ cô trở về.
Cô đột nhiên lấy lại tinh thần, nhếch nhếch môi, vội lắc đầu: “Không quan trọng. Em... Chỉ hơi tò mò. Giờ anh biết cô ấy tính kế anh?”
“Ừ.”
“Vậy... Vị cố nhân kia anh tìm thấy chưa?”
Ánh mắt Hoắc Cảnh Thành trầm xuống: “Chưa.”
Ngón tay Cảnh Phạm căng thẳng, cô nghe thấy tiếng trái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hello-hoac-thieu-kieu-ngao/3233051/chuong-304.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.