Mặc kệ Mộ Thiên Thiên ra sức lôi kéo, Uyển Nhi vẫn kéo Từ U Niệm chạy đi. Chỉ là cô cảm giác được Từ U Niệm rất nặng.
Giống như cô đang cố tình kéo một cái núi lên đi, chứ không phải con người nữa..
Uyển Nhi cắn chặt răng, ầm thầm vận nội công. Lão nương không tin, lại không thể nào kéo được hắn đi..
Cô xoay người lại, lập tức nụ cười quái gở kia lại được treo trên gương mặt của Từ U Niệm. Uyển Nhi trừng mắt mở miệng mắng lớn..
" Tưởng cười sẽ dọa sợ lão nương sao, thật ngây thơ..
Nói xong cô dùng toàn bộ sức mạnh của mình. Bế ngang người Từ U Niệm, chạy như bay về phía sau trường, hai người hiện đứng nơi góc khuất..
Uyển Nhi nhìn vào đôi môi của hắn, cô không cần suy nghĩ nhiều. Lập tức áp cánh môi mình lên đôi môi kia.
Chiếc lưỡi hệt như con rắn nhỏ, tách mở khớp hàm. Uyên Nhi dùng lực từ từ hút âm khí từ trong miệng Từ U Niệm ra..
Cỗ khí lạnh thấu xương lan tỏa khắp khoang miệng. Gân cổ Từ U Niệm nổi lên, hắn dần dần ý thức được. Nhiệt độ cơ thể ấm dần và sắc mặt đã chuyển hồng..
30 giây sau...
Từ U Niệm kinh ngạc, trừng lớn đôi mắt. Nhìn nữ nhân xinh đẹp đàn mãnh liệt hôn mình. Tư vị ngọt ngào ấm áp quấn chặt hắn..
Hô hấp như ngưng lại, tim đập thình thịch thình thịch nhảy loạn lên. Hắn muốn đẩy Uyển Nhi ra, nhưng lại luyến tiếc cảm giác này..
Truyện chỉ được đăng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-xoay-nguoi-cua-uyen-nhi/2993605/chuong-449.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.