Mễ Bà cố gắng lê người ngồi dậy, tìm tòi đồ nghề của mình, dường như đã gắn bó cả cuộc đời. Gồm có bộ kim châm và ống tre. Vài dụng cụ bắt quỷ.
Bà định lên Từ Gia, trong lòng bà luôn lo lắng bất an. Tin chắc con quỷ kia sẽ không buông tha cho Uyển Nhi dễ dàng như vậy....
Nhất là vào thời điểm đêm trăng tròn 18 tuổi..
Sáng sớm ngày hôm sau, mặt trời chỉ mới ló rạng. Uyển Nhi và Từ U Niệm không hẹn, cùng nhau xuống dưới đại sảnh..
Nhan Chân Chân nhìn sắc mặt con trai mình, có chút nhợt nhạt. Bà lo lắng lên tiếng hỏi..
" Tiểu Niệm, con thấy trong người không khỏe chỗ nào?
Nghe thấy Nhan Chân Chân nói như vậy, Uyển Nhi hơi nghiêng đầu nhìn hắn. Quả thật ngày hôm nay Từ U Niệm có chút khác lạ so với ngày thường. Ấn đường của hắn đen lại, quanh người tỏa ra âm khí nặng nề..
" Con không sao! Con tới trường đây:"
Dứt lời, hắn vội cầm một chiếc bánh mì. Sau đó liền rời đi, chính vì vậy Uyển Nhi vội vàng đuổi theo sau..
" Dì, con cũng tới trường...
" Được được...! Lũ trẻ quả thật luôn vội vàng...
Nhan Chân chân lắc lắc đầu, nhàn nhã ngồi xuống. Thì ngay lập tức tiếng chuông điện báo vang lên từng hồi..
- Reng - Reng -- Reng...
Nhan Chân Chân bước tới, đưa ống nghe sát vào lỗ tai. Giọng của Mễ Bà trầm ngâm, run run vang lên...
" Chân Nhi, là ta đây...
Nhan Chân Chân kinh ngạc, vui vẻ đáp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-xoay-nguoi-cua-uyen-nhi/2993604/chuong-448.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.