Mộ Thiên Thiên yên ổn ngủ, bỗng chốc hơi thở cô ta trở nên nặng lại. Lồng ngực gấp gáp, nhịp tim như tăng lên..
Mặc dù cái nóng mùa hạ, cũng không thể nào khiến cơ thể cô ta tốt hơn được. Cảm giác thân thể run lên từng đợt, lạnh lẽo tới thấu xương.
Mộ Thiên Thiên nhắm nghiền hai mắt, không tài nào mở mắt ra. Bên cạnh đó, nữ quỷ trong hình dạng mục nât thối rữa hiện nguyên thần.
Cô ta vươn đôi tay trắng nhợt thối nát, nước hôi tanh từ cáng tay chảy xuống. Nhỏ giọt lên người Mộ Thiên Thiên..
Sánh sáng này trắng yếu ớt từ thân thể Mộ Thiên Thiên, truyền sang người nữ quỷ. Dường như cảm ứng linh hồn của nó mạnh mẽ hơn trước..
Nữ quỷ có thể đọc được khao khát chôn dấu sâu tâm khảm của Mộ Thiên Thiên. Nó hút vừa đủ dương khí liền biến mất khỏi phòng ngủ.
Lúc này toàn thân Mộ Thiên Thiên đổ mồ hôi tới khẩn trương. Cô ta giật mình ngồi bật dậy, hai tay xoa loạn khắp người mình..
Cảm giác lạnh lẽo xen lẫn thứ nước hôi thối dính nhớp kia liền không thấy đâu. Mộ Thiên Thiên sợ hãi nhìn bốn phía, rốt cuộc cô ta thở ra nhẹ nhõm..
- Thì ra quên không đóng cửa sổ..
Mộ Thiên Thiên tự an ủi mình, lê thân thể mệt mỏi, nhoài người dậy định bụng đóng cửa sổ. Ngay lập tức, trên sàn nhà có lưu lạ hai dấu chân còn ướt nhẹp..
Bên cạnh đó có một ấn kí vẽ loạn. Nhìn rất lạ mắt, Mộ Thiên Thiên bật bóng đèn lên.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-xoay-nguoi-cua-uyen-nhi/2993584/chuong-439.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.