Quân Ngôn Lục tưởng mình không thể ngủ được, thân thể hắn cứng ngắc để mặc kệ Uyển Nhi ôm lấy mình.
Hơi thở lẫn trái tim hai người hòa chung một nhịp. Cuối cùng hắn mệt mỏi, nhíu mắt lại chìm vào trong giấc ngủ.
Sáng sớm ngày hôm sau, Uyển Nhi bị động tới tỉnh. Tư thế hai người đã thay đổi, hắn lại là người siết chặt cô vào trong lòng.
Uyển Nhi khẽ giẫy giụa, thì bàn tay kia càng siết chặt hơn. Cô tức giận trừng mắt với Quân Ngôn Lục, sắc mặt của hắn vẫn lạnh tanh. Nhưng ra rất nhiều mồ hôi.
Quái lạ phòng thì lạnh ngắt, tên nam chủ này vì cớ gì đổ mồ hôi nha? tức thì giọng nói âm trầm vang lên.
" Uyển Nhi, cô nói thật đi?
" Tiến sĩ, anh muốn tôi nói cái gì?:" Uyển Nhi rứt khoát hỏi lại.
Quân Ngôn Lục siết chặt người cô hơn, hắn nhìn thẳng vào mắt Uyển Nhi với vẻ mặt nghiêm trọng.
" Cô đã làm gì tôi? cô có bệnh lây nhiễm đúng không?
Khóe miệng cô giật giật, tên nam chủ này không phải bị bệnh nghề nghiệp tới mức. Nghĩ ai cũng thần kinh giống hắn phải không?
Hắn mới là người có bệnh, lão nương làm gì có bệnh?
" Tiến sĩ tôi chưa làm gì anh, tôi lại càng không có bênh. Người có bệnh là anh mới phải.
Quân Ngôn Lục trầm ngâm suy nghĩ một lúc, lâu sau nới mấp máy mở miệng. Bàn tay buông lõng cô ra.
" Ừ! Chắc chắn là tôi có bệnh.
Uyển Nhi:"....."
Rứt lời hắn lại lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-xoay-nguoi-cua-uyen-nhi/2993335/chuong-319.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.