Từ lúc cô đâm xuyên lồng ngực Chu Linh, thì đã nhận ra có người theo sau mình. Hơi thở quen thuộc, không phải nam chủ thì còn ai vào đây.
Quân Ngôn Lục cất giọng âm trầm lên, hắn thong dong bước ra từ phía góc tường khuất.
" Chậc~~Tôi chỉ đi dạo, không có nhìn lén việc tốt mà cô làm.
Hắn bước lên phía trước, cúi đầu nhìn thân thể Chu Linh và Cố Chi Nhàn vẫn còn thoi thóp thở. Máu đã sớm nhiễm đỏ sàn nhà.
Lòng bàn tay vẫn còn vươn ra sợi dây leo, Uyển Nhi nhìn ngứa mắt liền tích tụ mũi băng nhọn đâm rời cánh tay hắn ra...
" Ưm.....:" Trong ý thức của Chu Linh dường như rất đau đớn.
Cô nở nụ cười thỏa mãn, đảo mắt nhìn Quân Ngôn Lục. Với ánh mắt trong veo, thập phần ngây thơ.
Quân Ngôn Lục ngẫn người, nếu không phải hắn đã chứng kiến từ đầu. Thủ pháp giết người man rợ kia của cô. Thì hắn đã không tin vật nhỏ, có vẻ ngoài vô hại này lại rất giống hắn.
Cuối cùng hắn đánh giá Chu Linh và Cố Chi Nhàn, chậm rãi phun ra từng chữ.
" Lệch vị trí của tim 1cm, cắt tứ tri nhưng không thể chết được.
" Cô không muốn họ chết sao còn ra tay?:" Quân Ngôn Lục rứt khoát hỏi lại
" Ừ "
" Tôi muốn họ sống không bằng chết, à cho anh! Tùy ý anh giải phẫu. Nhưng đừng để họ chết quá sớm.
( Ting -- Độ hảo cảm của nam chủ +5% độ hảo cảm là 40% tiểu tỷ tỷ không ngừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-xoay-nguoi-cua-uyen-nhi/2993331/chuong-317.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.