Uyển Nhi đi xuống xe, theo sau Băng Tuyết tới một chỗ vắng người. Băng Tuyết nhét vào tay cô, một bao đầy bánh và thịt hộp.
Ánh mắt không ngừng nhìn xung quanh, sợ ai đó trông thấy hai người. Uyển Nhi nhìn hành động này, của Băng Tuyết có chút buồn cười. Cô còn chưa biết Băng Tuyết là muốn làm cái gì đâu.
" Băng Tuyết! Cô có ý gì:" Uyển Nhi rứt khoát mở miệng hỏi.
" Tôi biết cô là cô gái tốt, Uyển Nhi cô cầm lấy vật tư. Nhân lúc họ không để ý mà chạy đi.
Băng Tuyết bối rối nói, thời gian qua cô quan sát. Sùng bái ngưỡng mộ Uyển Nhi.
Một cô gái tốt như vậy,mà bị đem đi làm thí nghiệm thật đáng tiếc, còn cảm thấy có lỗi với cô.
Uyển Nhi ngạc nhiên, nhìn chằm chằm Băng Tuyết. Vài giây sau cô mới hiểu ra,Băng Tuyết là muốn cô trốn đi, còn cho cô đồ ăn nữa.
Trong lòng Uyển Nhi nghĩ thầm, Băng Tuyết là người tốt. Kể từ bây giờ,cô chính thức xem Băng Tuyết là bằng hữu.
" Được! Cảm ơn cô, Băng Tuyết.
Băng Tuyết còn thấy Uyển Nhi chần chừ, cô vội vàng xua tay đuổi.
" Cô nhanh đi đi, để bọn họ thấy bây giờ. Yên Tâm tôi sẽ nghĩ cách..
Uyển Nhi gật gật đầu,nhanh chóng nhét đồ ăn vào không gian linh tuyền. Còn không quên khen tặng Băng Tuyết.
" Băng Tuyết, cô rất tốt. Chúc cô và Ngôn Bách sớm thành đôi.
Uyển Nhi nhanh chóng rời đi. Băng Tuyết lúc này mặt đỏ bừng, bĩu môi:
" Ai thèm thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-xoay-nguoi-cua-uyen-nhi/2993317/chuong-310.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.