Uyển Nhi nháy mắt toàn thân cứng đờ, quay đầu nhìn Lưu Thiên Ân. Tay cứng ngắc vẽ lên không trung.
" S...ư.. Sư Phụ người đang làm cái gì? "
Lưu Thiên Ân nhẹ nhàng mở miệng: " Ta tới cho nàng nhìn mặt ta "
" Có đáng sợ hay không? Nàng nhìn có quen mắt không?
Uyển Nhi ngốc lăng nhìn Lưu Thiên Ân. Hắn tiến lại gần mơ hồ cho Uyển Nhi nhìn kĩ hơn.
Uyển Nhi nhanh chóng hồi thần, đôi mắt híp lại tay không ngừng vẽ.
" Sư Phụ người rất đẹp, thiên hạ này không ai đẹp bằng người.
" Tiểu Nhi nàng rất đẹp ". Ngữ khí Của hắn vẫn nhẹ nhàng, có một chút tán thưởng bên trong.
Uyển Nhi gật đầu, tựa như cũng biết chính bản thân mình xinh đẹp.
Lưu Thiên Ân lại mở miệng hỏi Uyển Nhi.
" Ta so với Phỉ Ly ai đẹp hơn?
Cô nghe được câu hỏi, liền gật đầu như giã tỏi. Tay không ngừng vẽ vòng vòng.
" Sư phụ là người đẹp nhất không ai sánh bằng người:"
Uyển Nhi chớp đôi mắt to tròn đáng yêu. Không do dự mà trả lời, mặc dù nói dối là tội lớn
Lúc này Lưu Thiên Ân mới hài lòng, đứng bên cạnh Uyển Nhi nhìn cô với ánh mắt yêu thương.
Lưu Thiên Ân ngồi xuống ghế bên cạnh, lấy khăn lụa lau tay dính dẫu mỡ của Uyển Nhi.
Hắn ôn nhu lau từng ngón tay xinh đẹp của cô, l ãnh đạm lên tiếng.
" Vừa rồi Phỉ Ly tới tìm ta. Nói nàng thích ta!
" Hắn mong ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-xoay-nguoi-cua-uyen-nhi/2993112/chuong-209.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.