Ba ngày sau, Lưu Thiên Ân bận bịu giải quyết việc gìđó,để Uyển Nhi ở lại trong khách điếm.
Lúc bấy giờ Cố Ưu Ưu, đang bên cạnh chăm sóc cho Cố Minh Triệt.
Tiểu ca ca có dặn ngày thứ ba sẽ tỉnh. Hôm nay đã ngày thứ ba, xem ra còn chưa có động thái gì.
Cố Minh Triệt nằm trên giường, khẽ rên ra một tiếng. Đôi hàng mi rung rung, bắt đầu chuyển Tỉnh.
Đâu tiên hắn hơi nghiêng đầu, đánh giá bốn phía, nhìn ra đây là phủ của mình. Sau đó liếc mắt đánh giá Cố Ưu Ưu.
Nghe được tiếng động ở giường, Cố Ưu Ưu kích động lên tiếng.
" Oa Oa~~ huynh đã tỉnh rồi, cũng may có tiểu thần y cứu giúp.
Cố Minh Triệt nhíu mày, nhấc bàn tay không còn sức, xoa mi tâm.
" Khụ~~Khụ Tiểu Ưu, ta đã ngủ bao lâu rồi, là ai giúp ta trị bệnh?
" L..à. Là độ đệ của thần y, muội còn chưa kịp hỏi danh tính của huynh ấy". Vừa nói Cố Ưu Ưu vừa xoắn xuýt góc áo, mặt nhiễm hồng hồng.
" Muội ra ngoài bảo người mang chút đồ ăn thanh đạm cho Huynh. Đã mấy hôm rồi huynh chưa ăn gì.
Cố Minh Triệt nhẹ nhàng gật đầu, rứt lời Cố Ưu Ưu xoay người rời đi mất.
Nàng ta đôi mắt tỏa sáng, giống như đã quyết định Một việc đứng đắn.
•••••••••••••••••••••
Cố Ưu Ưu hướng Khách Điếm của Lưu Thiên Ân và Uyển Nhi mà tới. Nàng ta đi rất gấp rút, hận không thể một mạch mà bay tới.
Vừa tới khách điếm, nàng ta đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-xoay-nguoi-cua-uyen-nhi/2993101/chuong-203.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.