Uyển Nhi, nhìn kĩ bức tường cô nên gọi người tới hay tự mình phá tường đây? Thôi vẫn nên tự mình làm, lỡ người ta thấy xương cốt trong tường lại không hay.
Hai tay cô xuất ra dị năng hệ Băng, đâm xuyên qua bốn góc tường, bức tường Kiên cố vững chắc, bị sức mạnh ập tới tức khắc Nguyên một mảng tường sụp đỗ.
Cô tiến lại gần, định bụng sẽ vác Nguyên bức tường này đi chôn. Cô nhìn chằm chằm vào bức tường như kẻ thù của mình, cúi người xuống định sẽ vác đi.
[...] Tiểu tỷ tỷ, tỷ là đang làm cái gì? Tỷ định vác bức tường đi đâu?
Uyển Nhi: " Mi không thấy sao? Lão nương là đem đi Chôn.
[...] Ách" Thỉnh tiểu tỷ tỷ lắp não vào. Tỷ vẫn nên phá tường tìm xương, gom lại sau đó mới đi trôn.
Uyển Nhi: " Đệch, bị trộn với xi măng rồi, Làm sao mà tìm đây? Thôi cứ xem như là thử thách vậy.
" Cái trò tìm xác nhặt xương này, không thể nào làm khó lão nương được"
Cô loay hoay cả ngày, cuối cùng cũng phá nát được bức tường, nhìn xương trắng được xếp đầy trên đất. Cô không khỏi than vãn trong lòng.
" Người gì mà lắm xương thế, hành lão nương cả buổi để nhặt xương! Vãn Thanh anh lăn ra đây cho tôi.
Tức khắc, bên cạnh cô có nhiều thêm Một người. Uyển Nhi liền chỉ vào đống xương trên đất,
"Anh đếm xem, Còn thiếu mảnh xương nào nữa không?
Vãn Thanh nhìn Theo ngón tay chỉ của Uyển Nhi, hắn thấy trên mặt đất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-xoay-nguoi-cua-uyen-nhi/2993057/chuong-182.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.