Thời gian thấm thoát trôi qua, Uyển Nhi đã ở Anh ba tháng. Thời gian này cô có rất nhiều bạn mới. Có những anh chàng ngoại quốc đẹp trai đáng yêu tỏ tình, cô đều từ chối.
" Ai bảo hệ thống kia chỉ cho phép ta với Tiêu Dục cục đá đông kia chứ " hừ "
Kể từ cái đêm cô trói hắn lại. Hắn không còn gặp cô nữa. Trong đáy lòng Tiêu Dục nổi lên nghi ngờ.. Cô lại quan trọng với hắn tới vậy?
Thời gian nghĩ hè Tiêu Dục chỉ nghĩ, khai giảng hắn sẽ nhanh chóng gặp Lại cô thôi.. Sẽ rất nhanh thôi~~~
Ngày khai Giảng. Tiêu Dục mặc đồ cực kì đẹp trai, hắn dự định sẽ nói cho cô biết. Hắn cũng thích cô.. Là thích rất nhiều. Tiêu Dục đang hào hứng khi được gặp Uyển Nhi.
Thật không may, hắn tìm khắp trường. Không thấy tìm được hình bóng người hắn muốn.
Hỏi thăm từng lớp cũng không có. Rốt cuộc là cô ấy đã đi đâu. Hay chỉ là bệnh nên không tham gia khai giảng được.
Tiêu Dục nhịn không được mà phóng xe tới hẳn Lâm Gia!
Tiêu Dục bấm chuông thì bà Lâm Bước ra mở cửa!
Hắn liền hỏi.
" Bác gái, hôm nay em ấy không đi khai giảng ạ?"
" Bà Lâm nhìn thấy anh, bà lại nghĩ tới dáng vẻ lạnh lạnh. Miệng lại nói Không thích con gái bà..
Bà Lâm nâng mắt lên: "Con Gái tôi ra nước ngoài rồi từ mấy tháng trước rồi!
Hắn thất thần nhíu mày: "Em ấy ra nước ngoài làm gì ạ?" Tiêu Dục chưa từng nghe Uyển
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-xoay-nguoi-cua-uyen-nhi/2992928/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.