- -- Một năm sau. Uyển nhi cũng đã,mười sáu cái xuân xanh. Bởi vì hơn một năm đi ngao du cùng Diệp Bách mà lỡ cái lễ cập kê. Mà cô cũng không quan tâm... Kệ thôi. Trong vòng một năm này, dù Uyển nhi có sách cái đầu gỗ kia đi ăn uống khắp thiên hạ, thì độ hào cảm cũng chỉ ở mức 85% không thèm nhích lên xíu nào.
Vì vậy...nên Uyển nhi quyết định trở về kinh thành. Cũng rất nhớ cái lão cha kia rồi. Hoàng đế cũng sắp sửa tiêu diệt vương phủ, phải nhanh chân về đã kích lão chaa.
Vừa về tới phủ. Cô nhanh chóng bước vào thư phòng. Uyển nhi, mở cửa, trên mặt hiện lên vẻ nhớ nhung và vui mừng.
"Phụ thân." Uyển Nhi khóe môi cong cong để lộ má lúm đồng tiền, ngọt ngào gọi phụ thân một tiếng.
Cái chớp mắt tiếp theo, cô đã bị Mạc Thế Kiệt ôm vào trong lòng không muốn buông.
"Tiểu nha đầu này. Nói đi là đi cả năm, thật nhớ bảo bối nhỏ của phụ thân!" Nếu không phải Uyển Nhi nói không được đi tìm cô, thì Mạc Thế Kiệt đã muốn điên lên, muốn đào hết cả Mạc Quốc để tìm cô rồi.
Chỉ là một câu quan tâm. Một cái ôm ấm áp... Uyển nhi ngốc lăng.... Đây là cảm giác tình thân sao... Thật ấm... Cô hơi cảm động, khóe mắt cay cay ngập hơi nước. Cô hít hít cái mũi li nhí trả lời..
" Phụ Thân: Nữ nhi Thật nhớ người.... Phụ Thân người gầy đi nhiều rồi...
" Là tại cái tiểu nha đầu ngươi. Đi mà không hồi âm cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-xoay-nguoi-cua-uyen-nhi/2992751/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.