Sắc mặt Nhan Mặc biến đổi, hắn vội vàng xem hết tất cả camera trong nhà, muốn tìm ra thân ảnh của Lạc Dư.
Không có
Nhan Mặc chuyển sang nhìn camera bên ngoài, Lạc Dư hắn không thấy nhưng lại nhìn thấy mấy chiếc xe màu đen đỗ trước cổng.
- Hừ.
Dám ngang nhiên đem người của hắn đi, đúng là không biết sống chết mà. Nhan Mặc dùng tốc độ nhanh nhất chạy về nhà theo sau hắn còn có không ít những chiếc xe màu đen tuyền.
- / Kí chủ, Nhan Mặc đang trở về./
Lạc Dư giật mình, cậu quay mặt sang nhìn Vân Duật.
- Trong nhà có rất nhiều camera, giờ này nhất định Nhan Mặc cũng phát hiện ra chúng ta bỏ trốn rồi, phải nhanh hơn nữa.
Vân Duật gật đầu ra lệnh.
- Nhanh lên.
Không bao lâu sau bọn họ đã đến sân bay, Lạc Dư một bên đem đồ cùng vé máy bay đi lên, một bên nói chuyện với 250.
"Mèo mướp thúi, mau tìm chỗ nào mà hai tên kia không thể nào tìm được để ta đến đó trốn."
250 không thèm quan tâm.
- / Kí chủ a, cậu đi đâu thì đi sao lại bắt bổn bảo bảo tìm chỗ bí mật cho chứ, tiêu chỉ của bổn bảo bảo chỉ là làm nhiệm vụ thôi./
Lạc Dư cười lạnh, sắc mặt cậu trầm xuống không một chút cảm xúc.
"Mèo mướp thúi, mi nghĩ độ hảo cảm sẽ tăng nữa sao."
- / Vậy là có ý gì?/
250 nghi hoặc không hiểu, tuy độ hảo cảm đã dừng lại mức 95% lâu rồi nhưng đó không có nghĩa là sẽ không tăng lên nữa nha.
"Ha, tên Nhan Mặc đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1649037/chuong-205.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.