Lúc Lạc Dư một lần nữa tỉnh lại thì bên cạnh đã không còn bóng dáng của Nhan Mặc, cậu đỡ eo đứng dậy suýt xoa.
- Nhan Mặc, đồ cầm th*, đau ch*t mất.
Nhan Mặc đứng ngoài cửa nhịn cười, hắn hình như mất điểm trước mặt Lạc Dư rồi, có điều, cái này cũng không có vấn đề gì, A Dư là của hắn rồi mà.
- A Dư, ăn tối thôi.
Lạc Dư giật thót mình ngẩng đầu lên trừng mắt nhìn hắn.
- Anh vào mà không biết gõ cửa sao.
Nhan Mặc cười híp mắt vươn tay kéo người vào trong lòng nhẹ nhàng xoa đầu cậu.
- Đừng giận anh nữa có được không?
Đột nhiên hắn dịu dàng như vậy làm Lạc Dư không phản ứng kịp ngơ ngác nhìn Nhan Mặc.
Ấy,
Lạc Dư cúi đầu nhìn bụng hắn, cậu kinh ngạc mở to mắt không thể tin nổi.
- Nhan Mặc, anh... anh, anh có múi?
Nhan Mặc buồn cười, lúc trước không biết là ai nói thích đàn ông có múi, bây giờ hắn có rồi đừng nói là không thích nữa nha, hắn đè người ra đánh đó.
Lạc Dư đương nhiên là thích múi, nhưng kì quái là cậu tập không có ra, dù tập như nào đi chăng nữa cùng lắm là bụng chỉ thon gọn hơn thôi chứ múi thì chả thấy mặt mũi nó đâu, Nhan Mặc tập kiểu gì mà hay vậy.
- Anh trai, em cũng muốn có múi ~
Lạc Dư phụng phịu nói, Nhan Mặc nheo mắt.
- Cái này thì anh không thể giúp em rồi.
Lạc Dư vừa nghe thấy vậy liền sị mặt ra, dẩu môi vùi đầu vào trong lồng ngực hắn giận dỗi. Nhan Mặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1649035/chuong-203.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.