Nhan Mặc lấy xe đi đến công ty, hắn không cần học đại học, lão cha hắn muốn hắn đến công ty trực tiếp điều hành nhân viên, tính ra hắn cũng làm ở đó được một năm rồi.
- No quá đi.
Lạc Dư ăn xong xoa xoa bụng thỏa mãn kiếm một chỗ nằm ườn ra xem ti vi mơ mơ hồ hồ ngủ thiếp đi, đến lúc cậu phát hiện ra cửa cửa bị khóa thì mặt trời bên ngoài đã lặn từ bao giờ.
- Nhan. Mặc.
Cả người cậu đều cảm thấy không khỏe, Nhan Mặc dám nhốt cậu trong nhà không cho ra ngoài, được lắm, càng ngày càng tài giỏi ha.
Lạc Dư chạy lên phòng tìm điện thoại nhưng người nào đó đã đoán trước được mọi thiết bị trong nhà đều bị Nhan Mặc mang đi, chỉ có duy nhất nơi làm việc của hắn là có, chẳng qua là nó đã bị hắn khóa chặt rồi..
- Mèo mướp thúi, mau giúp ta.
Lạc Dư gọi nhưng không có ai đáp lại, lúc này cậu mới nhớ ra con mèo kí nó trốn mất rồi.
Choang
Lạc Dư đập vỡ bình hoa, hầm hầm ngồi một chỗ đợi Nhan Mặc trở về.
Một tiếng
Hai tiếng
năm tiếng
Mặt trăng bên ngoài đã nhô cao, Lạc Dư ngồi trên ghế ngủ gà ngủ gật, cậu nhìn ra bên ngoài lẩm bẩm.
- Nhan Mặc thúi, sao còn chưa chịu về nữa, nói là đi một lúc thôi mà, đồ lừa đảo.
Cuối cùng cậu cũng không chịu được đi tắm rồi trèo lên giường ngủ trước.
Brừm
Tiếng động cơ vang lên, Nhan Mặc để xe vào gara rồi mở cửa đi vào nhà.
- A Dư?
Hắn bật điện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1649034/chuong-202.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.