Lạc Dư trầm mặc không nói, cậu cũng không biết mình nên phản ứng như thế nào mới tốt nữa.
- Mèo mướp thúi, mi bảo ta nên làm gì đây.
250 ngồi lên vai Lạc Dư dùng bộ lông mềm mại của mình cọ vào người cậu.
- / kí chủ, hắn không thích cậu thì mèo thích cậu, đừng vì hắn mà tự làm mình bị tổn thương./
Lạc Dư nghe những lời nó nói cảm giác khó chịu sâu bên trong trái tim giống như tìm được ánh sáng, có chút... ấm áp.
- Mèo mướp thúi, ngươi đúng là chân ái mà ông trời ban cho ta mà.
250 chạm vào người Lạc Dư nhưng cậu lại không cảm nhận được độ ấm trên người nó, có điều, cái này quan trọng sao.
Lạc Dư bật cười, chỉ cần cậu biết nó thật sự quan tâm cậu là được rồi.
- Chúng ta về thôi.
Lạc Dư vỗ nhẹ, 250 cười hì hì.
- / Chúng ta về thôi ~/
- Haha.
Một người một mèo vui vẻ chạy khắp nơi lượn một vòng mới chịu lết xác về nhà.
- Oa, mệt quá đi.
Lạc Dư nhảy lên giường lăn qua lộn lại, cậu ngáp một cái thật dài, mắt díp lại mơ mơ hồ hồ ngủ thiếp đi.
250 ngồi bên cạnh nhìn cậu, ừm, nó cũng muốn ngủ. Mèo mướp thúi nghiêng nghiêng đầu suy nghĩ một chút, nó muốn được kí chủ ôm đi ngủ cơ.
Mắt mèo của 250 cong cong, bước chân nó nhẹ nhàng hết mức có thể chậm rãi chui vào trong lòng Lạc Dư cuộn tròn lại an tĩnh nhắm mắt.
Ấm áp quá.
Mặt trời lên cao, Nhan Mặc lặng im đứng ngoài cửa nhìn thân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1649027/chuong-195.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.