Mẹ Lạc đúng là không lỡ ra tay quá nặng với Lạc Dư, bà chỉ trừng mắt cảnh cáo mấy câu liền cho người đi.
- Lão đại ~
Mấy đứa kia người nào người nấy đều vây quanh Lạc Dư lấy lòng.
- Cút hết cho lão tử.
Lạc Dư giơ nắm đấm, cả đám lập tức câm như hến.
- A haha, vậy tôi về trước đây.
Sau khi người tan hết thì Nhan Mặc không biết từ chỗ nào chui ra, trào phúng liếc mắt nhìn Lạc Dư.
- Tôi có nên chia buồn với cậu không đây, haiz, có một đám đàn em như thế chắc cậu cũng đau khổ không kém nhỉ.
Lạc Dư đen mặt, cậu hừ lạnh quay đầu đi vào trong nhà.
- Đàn em của tôi có như thế nào thì cũng không đến lượt anh quản.
- Quản? Tôi không thèm.
Nói xong Nhan Mặc cũng đi cất bước đi theo sau Lạc Dư. Từ ngày hắn đến phòng tập, cơ thể đã trở nên cường tráng hơn trước rất nhiều, cơ bụng cũng bước đầu được hình thành, hắn có ba múi rồi đó.
Hai người vẫn không ai nhường ai, đợi đến khi thời hạn một tháng đến tình cảm bọn họ vẫn chẳng có chút tiến triển gì đáng kể.
- Hắc hắc.
Lạc Dư cười vui vẻ chuẩn bị cho buổi gặp mặt, cậu tò mò không biết biểu cảm của Nhan Mặc sẽ như thế nào khi biết thân phận thật của Lạc Lạc mà hắn yêu a.
- / Kí chủ, cậu chơi người ta như thế sớm muộn cũng bị báo ứng cho coi./
"Mi câm miệng."
- Cậu chuẩn bị đi đâu sao.
Nhan Mặc nhìn Lạc Dư nghi hoặc hỏi, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1649026/chuong-194.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.