250 câm nín, nó không ngờ kí chủ trời không sợ đất không sợ này lại sợ mama, chậc, thật đáng thương.
- / Vậy cậu định cứ như vậy tha cho hắn?/
Lạc Dư bĩu môi, ngón tay cậu không ngừng sờ loạn, miết đôi môi sưng tấy của mình đảo mắt suy nghĩ.
- Đương nhiên phải dạy cho tên đó một bài học, nhưng... làm sao để mẹ của ta không phát hiện đây.
Một người một mèo nhìn nhau,
- / Cậu nhìn tôi làm gì?/
Lạc Dư khoanh tay mím môi nói:
- Mi mau nghĩ cách cho kí chủ của mình đi, ngơ ngơ ngác ngác ở đó làm gì.
Mặt cậu nhăn nhó, 250 chỉ chỉ mình, bảo nó nghĩ cách, ha, đùa gì kì vậy, nó biết cái gì đâu mà nghĩ với chả không nghĩ.
- / Kí chủ, cậu tìm nhầm người rồi/.
250 vuốt râu mèo nói, Lạc Dư đen mặt.
- Ta đúng là chưa thấy cái hệ thống nào vô dụng như ngươi, cái gì cũng không biết, suốt ngày chỉ bán manh là giỏi.
- / Ơ/
- Đi về.
Khuôn mặt tuyệt mĩ tràn đầy ai oán, Lạc Dư mím môi không để ý đến con mèo nào đó bỏ về trước.
- / Kí chủ, đợi tôi với./
Mèo mướp thúi hóa thành một làn khói biến mất tại chỗ đuổi theo Lạc Dư, kí chủ của nó hình như giận rồi kìa, đối tượng công lược đáng chết giờ này không biết ở phương trời nào, mau đi dỗ người đi a, nó thật khổ quá đi.
Tiết cuối là tiết tự học, tiết này không tham gia thầy giáo thích mách lẻo kia của cậu cũng chẳng nói gì, học thì học
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1649020/chuong-188.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.