Lạc Thủy trở thành hoàng đế đời tiếp theo, mọi thứ bị phá hủy đều được xây dựng phục hồi lại như cũ.
- Hoàng thượng, sắp đến sẽ là đại điển tuyển phi, người cũng nên..tìm hoàng hậu rồi.
Nụ cười nhàn nhạt trên môi Vu Uyên biến mấy không còn một mảnh, sắc mặt hắn trầm như nước nhìn chằm chằm vị đại thần vừa nói.
Lạc Thủy thoáng liếc mắt nhìn qua phía Vu Uyên thấy mặt hắn đen như vậy liền nhịn không được cong môi cười, Vu Uyên a, không ngờ ngươi cũng có ngày lo được lo mất.
- Được.
Giọng Lạc Thủy vừa vang lên các đại thần bên dưới lập tức vui mừng ra mặt, chỉ có mỗi tên thái giám nào đó sị mặt xuống, toàn thân toát ra một luồng khí lạnh băng.
Vu Uyên trừng mắt nhìn Lạc Thủy, giỏi lắm, đã nằm dưới thân ta rồi mà còn muốn tìm nữ nhân, đợi đến lúc trở về ta xem ngươi giải thích như nào, nếu không...hừ, đừng hòng xuống giường được.
Tóc gáy dựng đứng, Lạc Thủy đột nhiên cảm thấy bất an, cảnh giác nhìn Vu Uyên.
- ...
Hai ánh mắt chạm nhau, Vu Uyên cong môi nhìn xuống phía dưới, Lạc Thủy giật mình theo bản năng kẹp chặt chân.
Tai Lạc Thủy đỏ lên, hắn trừng mắt nhìn Vu Uyên vỗ bàn nói,
- Mọi chuyện hôm nay đến đây thôi, bãi triều.
Nói xong liền vội vàng đứng lên muốn chạy đi tìm chỗ trốn, hắn mà không trốn nhanh bị tên Vu Uyên này bắt được liền toi đời, ngày mai đứng nói lên triều, xuống giường chỉ sợ còn khó.
- Hoàng thượng, người đi đâu mà vội vậy.
Vu Uyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1649005/chuong-173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.