Áo Tư Nhĩ Đặc ôm Lạc Dư vào trong lòng, hắn cố gắng dùng hơi ấm trên cơ thể mình sưởi ấm cho cậu, nhưng nó hoàn toàn không có tác dụng.
- A Dư, A Dư của ta.
Cơ thể Lạc Dư đông cứng, bão tuyết nổi lên đem hai người thuộc hai thế giới khác nhau bao phủ, Áo Tư Nhĩ Đặc thẫn thờ,
- A Dư, ngươi thật tàn nhẫn.
Hắn rõ ràng mới là người yêu thương Lạc Dư nhất, không lẽ hắn không quan trọng bằng Lạc phụ, Lạc mẫu sao.
Áo Tư Nhĩ Đặc đứng lên ôm lấy cơ thể lạnh lẽo của Lạc Dư trở về hoàng cung. Hắn không cho bất kì một ai chạm vào A Dư của hắn, cũng không hạ táng cậu.
- A Dư, dù cho linh hồn của ngươi có rời bỏ ta đi chăng nữa thì thân xác này của ngươi...vẫn phải thuộc về Áo Tư Nhĩ Đặc ta, mãi mãi.
Áo Tư Nhĩ Đặc cười điên cuồng, hắn để Lạc Dư ở nơi cao quý nhất, ngoại trừ những việc quan trọng cần hắn đích thân giải quyết ra, tất cả đều giao cho mấy thủ hạ thân cận, còn bản thân hắn thì ngày ngày bầu bạn bên Lạc Dư.
Lập xuân,
Thời tiết cũng khiến người thoải mái hơn, nhưng nó cũng khiến Áo Tư Nhĩ Đặc đau khổ hơn.
- A Dư, ngươi đừng như vậy mà.
Hắn điên cuồng lao đến đuổi đám ruồi nhặng đi,
- Các ngươi không được động đến A Dư của ta, không.
Dù hắn có đuổi như thế nào thì cũng vô dụng, mọi thứ đang dần biến mất,
- A a a.
Lập hạ,
Trong một đêm tóc Áo Tư Nhĩ Đặc vì ái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1649004/chuong-172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.