- Thế nào rồi.
Lạc Dư vừa ăn vừa nói, Quân Minh Tịch cười cười,
- Em không phải lo, thuốc dùng rất tốt.
- Ồ.
Lạc Dư suy tư, cậu âm thầm cười lạnh, mấy lão già kia lúc biết chỗ cậu có thuốc giải thi độc, không biết biểu cảm bọn chúng sẽ phong phú như nào a.
Phòng nghị sự,
- Ưm ~
Thẩm Nhạc toàn thân đau nhức tỉnh lại, hắn mơ hồ nhìn mọi thứ xung quanh,
- Đây...
Thẩm Nhạc chạm vào mắt, lúc còn là tang thi, thứ hắn nhìn thấy tất cả đều là hai màu đen trắng, nhưng bây giờ..
- Ha ha.
Thẩm Nhạc vui sướng cười ra tiếng, âm thanh trầm đục trong lồng ngực truyền ra chứng minh suy nghĩ của hắn.
Những người khác cũng lần lượt tỉnh lại, phản ứng của họ cũng không kém Thẩm Nhạc,
- Ta biến trở lại con người rồi...hahaha.
- Thật, đây là thật..
- Haha..hức..
Rất nhanh sau đó cả căn cứ đều biết lão đại của bọn họ có thuốc giải thi độc. Quân Minh Tịch nhìn những người dập đầu bên dưới,
- Người các ngươi phải cảm tạ không phải là ta, mà là A Dư, là em ấy đã nghiên cứu ra thuốc giải.
Lạc Dư cùng Ân Vũ đang đấu khẩu về việc Giang Diệc Phong và Quân Minh Tịch, ai lâu hơn.
- Phong của ta chắc chắn hơn thằng nhóc Quân Minh Tịch.
Ân Vũ khoanh tay nói, Lạc Dư hừ hừ,
- Cậu thật đúng là coi trong Giang Diệc Phong quá đấy, Minh Tịch của tôi dù "làm" cả tuần vẫn còn vô cùng sung sức nhá.
Ân Vũ phản bác,
- Hắn là tang thi nên mới làm không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648980/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.