Đợi đến lúc Ân Vũ xuống được giường, cậu ta vừa ra khỏi cửa thì đã thấy mấy ánh mắt tò mò chăm chăm nhìn mình.
- Ừm, có chuyện gì sao?
Một con tang thi có chút ngáo ngơ lắc đầu, bước chân không tự chủ cách cậu ta xa một chút nhỏ giọng hỏi thăm,
- Nơi đó của cậu hết sưng rồi chứ.
- Hả?
Mặt Ân Vũ hết xanh lại đỏ, cậu ta lắp bắp,
- Ngươi nói cái gì vậy, ta...ta không hiểu.
Con tang thi ngây thơ tưởng cậu ta thật sự không hiểu nên nhìn xuống phần thân dưới chỉ chỉ,
- Mấy người bạn của ta bảo với ta là b*ng hoa của cậu bị thương, phải nghỉ ngơi thật tốt mới không để lại di chứng.
Nói xong con tang thi còn tri kỉ đẩy cậu ta vào trong phòng,
- Nghỉ ngơi đi, ta thấy bước chân của cậu không vững lắm, đợi khỏe hắn muốn đi đâu thì đi.
Con tang thi hiên ngang lẫm liệt nói, Ân Vũ há hốc mồm nhìn cánh cửa bị đóng lại, đợi đến khi cậu ta phản ứng lại thì ánh mắt bừng lên lửa giận ngập trời,
- GIANG DIỆC PHONG, NGƯƠI CÚT VỀ ĐÂY CHO TA.
Ân Vũ hét ầm lên, Giang Diệc Phong đang đi với mấy người Thẩm Nhạc bàn bạc việc cải tạo căn cứ giật mình. Hắn cười gượng,
- Ừm, vợ ta gọi, ta đi trước, các người cứ tiếp tục.
Nói xong liền nhanh chóng chạy về tìm Ân Vũ, một con tang lắc đầu,
- Nghe giọng hình như tiểu Ân Vũ đang phát điên thì phải, chậc, chúng ta có nên cầu phúc cho hắn không a.
Mấy con tang thi khác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648979/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.