Ba ngày sau,
Rầm
Rầm
Đội quân dị năng của các căn cứ lớn cuối cùng cũng tìm đến, Ân Vũ xoa xoa eo đi tới xem,
- Em ra đây làm gì, mau vào trong nghỉ ngơi đi.
Giang Diệc Phong nhíu mày đỡ lấy cậu ta, Ân Vũ trợn mắt,
- Nếu ngươi làm nhanh chút thì ta cũng không ra nông nỗi này, hừ.
Quân Minh Tịch nhìn hai người ân ân ái ái sắc mặt đen lại, hắn nhìn về phía phòng thí nghiệm, A Dư, bao giờ em mới chịu ra đây, ta đói. ngôn tình hay
- TẤN CÔNG.
Quân Minh Tịch cười lạnh ra lệnh,
- Mau lùi lại.
Đàn tang thi nghe theo bắt đầu lùi dần về phía cửa thành.
Ầm
Ầm
- A a a.
Cách cổng thành chưa đến 500 mét, đám người dị năng giả hơn một nửa đều rơi xuống chiếc hố Quân Minh Tịch cho đám đàn em chuẩn bị sẵn.
Phập
Những mũi giáo nhọn không kiêng nể một nhát xuyên thủng cơ thể dị năng giả, trận chiến vừa bắt đầu, quân của mấy lão già kia đã bị diệt mất 1/3.
- Lên.
Quân Minh Tịch lạnh nhạt nói, đám tang thi do Thẩm Nhạc dẫn đầu dẫm lên những thi thể đã nấp đầy cái hố gần trăm mét xông ra.
Thẩm Nhạc cong môi, nếu đám người này bình tĩnh một chút thì chúng nhất định sẽ phát hiện ra sơ hở, nhưng đáng tiếc...
- Gào.
Thẩm Nhạc liếc mắt nhìn người nam nhân trên tường thành, đây chắc chắn là tác phẩm của vị vương nào đó a, chậc.
- A a a.
Mấy vạn tang thi điên cuồng cắn xé, đội quân dị năng giả vốn không mạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648977/chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.