Ân Vũ lấy tay che mắt, những tiếng a a dam mĩ quanh quẩn trong phòng mãi không dứt,
- Tiểu Vũ, Tiểu Vũ của ta.
Giang Diệc Phong dưới thân vẫn không ngừng di chuyển, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng ấm áp hiếm có. Ân Vũ ngẩn người,
- Phong..ưm.
Ân Vũ há miệng, sợi dây lí trí cuối cùng triệt để cắt đứt đem cậu ta vùi sâu vào trong cái thứ gọi là t.*.n.h d.u.c đó.
Sáng hôm sau,
Ân Vũ một tay xoa eo một tay cầm hành lí, cậu ta đặt một tờ giấy lên bàn,
- Phong, ta đi đây.
Ân Vũ hôn một cái lên môi Giang Diệc Phong rồi nhanh chóng lấy một chiếc xe việt dã cùng một chút thức ăn rồi rời B thị đến H thị, Lạc Dư đang ở đó.
Cậu ta vừa đi không được bao lâu thì Giang Diệc Phong tỉnh lại, hắn nhìn lá thư trên bàn sắc mặt âm trầm,
- Tiểu Vũ, cả đời này em cũng đừng hòng thoát khỏi lòng bàn tay của ta, em, là của Giang Diệc Phong, mãi mãi là như vậy.
Một ngày sau Ân Vũ cuối cùng cũng đến được H thị, cậu ta theo bản đồ đi về phía Nam rất nhanh đã nhìn thấy Lạc Quân.
- LẠC DƯ..
Đám tang thi nhìn thấy cậu ta liền nhanh chóng báo với cấp trên,
- Con người? Không lẽ là bạn của chị dâu.
Thẩm Nhạc lẩm bẩm,
- Không được động đến một sợi tóc của tên đó.
- Rõ.
Hắn đứng trên tường thành nhìn xuống,
- Ngươi là ai?
Ân Vũ vui vẻ, rốt cuộc cũng có tên có thể nói chuyện được,
- Ta là bạn của Lạc Dư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648976/chuong-143.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.