Hai người rời thành phố N đến H thị, Lạc Dư nhìn bản đồ,
- Đi về hướng Nam, ở đó có một chỗ rất thích hợp để xây dựng căn cứ.
Quân Minh Tịch rất nhanh tìm được nơi Lạc Dư nói, nơi này xung quanh đều được rừng cây rậm rạp bao bọc, dễ thủ khó công.
- Để ta gọi người đến xây.
Quân Minh Tịch cười nói, hoa văn trên mặt lập lòe, một luồng sóng âm lấy hắn làm trung tâm bắt đầu khuếch đại ra xung quanh.
- Gừ.
- Gào..
Tang thi trong thành phố thi nhau tụ tập lại đi đến khu phía Nam, Quân Minh Tịch thả Lạc Dư xuống,
- Vương.
Một con tang thi cấp 5 cung kính quỳ uống, những con khác cũng làm theo,
- VƯƠNG.
- Đứng dậy đi.
Quân Minh Tịch lạnh nhạt nói, hắn liếc mắt nhìn con tang thi cấp 5,
- Ngươi tên là gì?
- Thẩm Nhạc.
Quân Minh Tịch gật đầu,
- Thẩm Nhạc, ta muốn xây căn cứ giành riêng cho tang thi, ngươi chọn ra những người mạnh nhất dẫn đầu đi kiếm vật dụng xây dựng đi.
- Vâng.
Gần vạn con tang thi tấp nập đi đi lại lại, mỗi người một công việc, ngay cả Quân Minh Tịch cũng góp sức, chỉ có một mình Lạc Dư là nhàn nhã ăn không ngồi rồi, không phải động tay vào bất cứ việc gì hết.
- Chán quá, Quân Minh Tịch, cho ta đi cùng với.
Quân Minh Tịch đeo găng tay nhếch miệng cười:
- Chán sao?
- Ừm, ừm.
Lạc Dư gật đầu, Quân Minh Tịch tiến đến đè cậu xuống ghế,
- Không có việc gì làm nên mới thấy chán đúng không,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648973/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.