Trong một biệt thự bỏ hoang,
- A Dư, sao cậu đi lâu vậy, tôi nhớ cậu chết đi được.
Ân Vũ chạy đến khoác vai Lạc Dư,
- Hửm?
Đột nhiên sống lưng hai người lạnh toát, Lạc Dư nhìn Ân Vũ, cả hai đồng thời nhìn về đằng sau.
"..."
"..."
- Chúng ta chuyển xe đi.
Khuôn mặt Lạc Dư co quắp nói, Ân Vũ hận không thể giơ cả hai chân hai tay lên tán thành,
- Giờ đi luôn không.
- Đi.
Lạc Dư cầm tay Ân Vũ kéo đi lấy đồ đạc trong xe chuyển chỗ, Quân Minh Tịch đen mặt, thân mật như vậy,
Răng rắc
Giang Diệc Phong bẻ khớp tay, hai người đều hiểu ý của đối phương,
- A.
- A.
Lạc Dư và Ân Vũ bất ngờ bị Quân Minh Tịch và Giang Diệc Phong bế lên,
"Bốp"
- Tiểu Vũ, em học hư rồi, cần phải dạy dỗ.
Giang Diệc Phong nhếch miệng cười nói,. ngôn tình sủng
Rầm
Hắn đá bay cánh cửa, đi vào phòng.
- Giang..Giang Diệc Phong, ngươi đừng như vậy mà, ta biết lỗi rồi.
- Đợi xong việc rồi biết lỗi cũng không muộn.
- ....
Lạc Dư nhìn bộ dạng hổ báo của Giang Diệc Phong, cậu nuốt một ngụm nước bọt cười hề hề:
- Ừm, Tịch đại vương, ngài đại nhân sẽ không chấp tiểu nhân đâu, đúng không.
Quân Minh Tịch gian xảo cười,
- Đương nhiên, nhưng mà...
Lạc Dư nghi hoặc,
- Nhưng mà cái gì?
Quân Minh Tịch một đường đem Lạc Dư đến một căn phòng khác,
- Nhưng mà, tôi là đại vương a, vẫn chưa có vương hậu, A Dư, cậu làm Vương hậu của tôi đi.
- Hả?
Lạc Dư mở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648969/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.