- Quân Minh Tịch, cậu làm cái gì vậy, buông tay.
Mặt Lạc Dư ửng đỏ, tên Quân Minh Tịch đáng chết, không thấy trong xe vẫn còn hai người à, bên cạnh còn mấy chiếc xe nữa kìa.
Quân Minh Tịch hừ lạnh,
- Hai tên kia còn đang mải ân ái, không để ý đến chúng ta đâu, yên tâm đi.
- Cậu...
Lạc Dư không còn lời nào để nói, cậu cắn môi cố gắng không để mình phát ra âm thanh xấu hổ,
Quân Minh Tịch càng ngày càng càn rỡ, hắn thò tay vào trong quần nắn bóp,
- Mềm ghê.
Hắn nheo mắt cảm thán nói,
- Ưm..Quân Minh Tịch.
Lạc Dư nghiến răng nói, Ân Vũ bên kia cũng không tốt hơn cậu là bao, cậu ta giữ chặt bàn tay hư hỏng của ai đó thở dốc nhỏ giọng,
- Giang Diệc Phong, đừng như vậy mà.
Giang Diệc Phong cách một lớp áo ngắt nhéo hạt đậu đỏ làm nó cứng ngắc, hắn liếc mắt nhìn sang hai người nhếch miệng cười gian:
- Tiểu Vũ, em yên tâm, sẽ không ai để ý hai chúng ta đâu.
Đột nhiên,
"Rầm"
Một tiếng va chạm lớn vang lên, động tác Giang Diệc Phong dừng lại,
- Xảy ra chuyện gì?
Giang Diệc Phong thông qua bộ đàm nói chuyện với mấy người đằng sau,
- Đội...đội trưởng, là tang thi, cấp bậc ít nhất cũng phải là cấp 3 đỉnh phong.
- Cái gì?
Sắc mặt Giang Diệc Phong tối sầm, hắn hít một hơi trấn tĩnh nói:
- Kêu mọi người tập trung lại, đùng hành động một mình, Tiểu Vũ, em cùng ta xuống dưới xem.
Hai người xuống xe, Lạc Dư cũng muốn đi theo những bị Quân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648968/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.