Đám cưới hai người nhanh chóng được tổ chức, Lâm Minh Trạch chẳng quan tâm đến sự phản đối của cha nuôi,
- Tôi làm con cờ của ông từng ấy năm đủ rồi, bây giờ ông nghĩ ông có thể sắp đặt mọi thứ thay tôi được nữa sao.
- Mày...
Lâm Dương ở ngoài nghe hết từ đầu đến cuối, sắc mặt cậu ta càng ngày càng lạnh cuối cùng không chịu được nhảy ra,
- Lâm Minh Trạch, ngươi muốn làm kẻ vong ân phụ nghĩa sao, ngươi đừng quên, cha ta là người đã nhận nuôi ngươi, nếu không có ông ấy ngươi nghĩ mình có thể đi đến bước đường này sao.
Lâm Minh Trạch mặt lạnh băng,
- Đúng vậy, ông ta đã nhận nuôi ta, nhưng...ông ta coi Lâm Minh Trạch này là con người sao.
- Ngươi...ngươi vậy là có ý gì.
Lâm Dương từ nhỏ đã được nuông chiều, hắn làm gì biết được những thứ Lâm Minh Trạch phải trải qua chứ.
- Ngày ta đặt chân vào Lâm gia, ngươi biết ông ta đã làm gì không...
Lâm Minh Trạch mím môi:
- Ông ta...vứt ta vào hang rết độc, sống ở đó suốt bảy ngày. Không có thức ăn, không nước uống, Lâm Dương, ngươi biết ta sống bằng cách nào không.
Lâm Dương bối rối,
- Bằng, bằng cách nào.
Lâm Minh Trạch bật cười ha hả,
- Ta chính là ăn đám rết độc đó sống, ngươi biết mỗi lần ta bỏ một con rết vẫn còn đang ngọ nguậy vào trong miệng, ta ghê tởm như nào không.
Mắt Lâm Minh Trạch sát ý dày đặc,
- Lâm Dương, ngươi mãi mãi không hiểu được tình cảnh một đứa con nuôi, ngày ta được thả,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/he-thong-cong-luoc-anh-em-tot/1648956/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.